2019 và 1/4

Ngày 1/4 là ngày nói dối April fools. Nhưng bản thân nó lại rất thật. Nó cho thấy đã hết 1/4 năm. Nhìn theo góc độ này thì tất cả những ngày khác mới là ngày nói dối.

—-

1/4 năm 2019 này trôi qua, là quãng thời gian đẹp đẽ nhất trong cuộc sống của anh từ trước tới giờ.

Bởi nó hội tụ đầy đủ các yếu tố giúp anh về gần với thực tại. Thực tại này không phải là cái mà trước đây anh vẫn quan niệm. Anh nhận ra anh trong anh. Có 3 từ có thể miêu tả: awaken, presence, enlightment.

Joy of Being.

Để làm gì

Cuộc sống bận rộn quá làm ta không nhìn được ra cuộc sống ý nghĩa và đẹp đẽ đến thế nào.

Gần như ai cũng hối hả, tất bật và cho rằng 24 giờ một ngày là không đủ.

Có khi nào dừng lại một chút và tự hỏi “Để làm gì?”

Nothing

We all come from Nothing.

Do nothing is better than do something.


The power of Now. Cuốn sách này là một cuốn rất tuyệt vời. Anh có thể đọc ngấm từng câu chữ của cuốn sách một cách chậm rãi. Anh thấy chính mình trong đó, như chính mình viết cuốn này và đang đọc lại nó.

Điều mà anh thấy hay nhất trong cuốn sách (đang đọc tới 60%), tác giả miêu tả về sự “tĩnh” – nothing rất rõ ràng. Rõ ràng đến mức như cảm thấy mình ngồi cạnh một dòng suối trong rừng, không gian xung quanh tĩnh mịch, có tiếng suối, tiếng chim. Len lỏi giữa các âm thanh đó là sự im lặng (silence), sự im lặng đó đẹp hơn tất cả.

Qua đó, anh hiểu rõ hơn về tư tưởng “do nothing is better than do something” của Steve Jobs. Hiểu rõ hơn về vì sao mình từ không gì cả (nothing) thành có gì cả (anh), và cuối đời lại thành không gì cả. Hiểu hơn về các khái niệm đó, thì anh thấy an yên (joy) gần như vĩnh cửu.

Ấn tượng hơn nữa, điều mà trước đó anh mường tượng (cảm nhận) được và viết lại bài https://sondoha.com/slow-down-the-time/https://sondoha.com/mot-ngay-song-ca-tram-nam/, anh thấy mình bất tử từ bên trong. Thì qua cuốn sách, anh hiểu được rõ ràng hơn, khoảnh khắc bất tử đó là khoảnh khắc mà đầu óc anh không còn gắn liền với cái tôi (thằng Sơn, sinh năm 1988 mà mọi người vẫn biết) – trong sách gọi là identified. Khi không còn là Sơn, thì không còn nỗi sợ hãi nào cả, không còn lo lắng nào cả. Cảm giác đó rất an yên (joy).

Phương Đông và phương Tây

Phương Đông nằm bên tay phải và cũng đồng thời cùng bên với não phải. Phương Tây ngược lại, nằm bên tay trái và cùng bên với não trái.

Não phải nghiêng về cảm thụ. Não trái nghiêng về logic, tính toán và phán xét. Có lẽ vì thế người phương Tây và phương Đông khác nhau.

Người phương Tây tỉ mỉ và chi tiết. Nếu họ qua một đất nước nào đó bên phương Đông. Họ thường rất ngạc nhiên và hỏi why this? Why that?

Ngược lại người phương Đông qua thì họ thường gật gù khen: Hay quá.

Có một số giả thuyết về tâm linh có nói tới việc tồn tại I và Self đồng thời trong mỗi con người.

Mặc định là I, hay còn gọi là ego (bản ngã). Sinh ra con người bị lầy lội vào các ham muốn vật chất: ăn uống, sex, tiền bạc, địa vị xã hội. Chính từ đây sinh ra các trạng thái negativity, khiến cho con người bị chìm trong “bể khổ” (struggle). Có thể nhìn nhận đây là phần não trái của mỗi con người.

Càng trải nghiệm nhiều hơn cả trực tiếp và gián tiếp. Con người nhận ra mình đang nằm trong cái vòng xoáy không bao giờ kết thúc của sự ham muốn. Khi này, con người hay dùng câu “vượt qua chính mình” để miêu tả nó. Không ganh đua với ai cả, vượt qua sự ganh đua và ham muốn vô bờ bến của chính mình (ego).

Khi vượt qua được rồi, thì xung quanh sẽ chỉ toàn là joy, hạnh phúc vĩnh cửu. Đây chính là self, hay có thể liên tưởng tới não phải.

Con số và hạnh phúc

Con người sáng tạo ra con số để đo lường được mọi thứ xung quanh họ.

Đơn vị lớn nhất trong đo lường hiện tại là “năm ánh sáng”. Và dường như cái gì con người cũng có thể đo lường được ra con số cụ thể. Từ kích thước các hạt cơ bản cho đến khoảng cách từ trái đất tới các hành tinh xa xôi tới vài triệu năm ánh sáng.

Tuy nhiên, có một thứ mà con người đến ngày nay vẫn chưa thể đo được con số cụ thể. Đó là hạnh phúc.

Anh viết cho “Anh”

Anh đang đọc cuốn “The power of Now”. Cuốn sách mang lại cho anh cảm giác như chính anh viết ra cuốn sách đó.

Mới đọc được vài trang, nhưng cảm giác rất phê. Nhất là khi buổi sáng, uống một ly espresso double, ngồi quán quen, và nhâm nhi từng trang một.

Một điểm hay ở ngay đầu cuốn sách, nói về khái niệm “I” và “self”. Là 2 mảnh tồn tại trong mỗi người. Người Châu Á mình thường gọi là “linh hồn” và “thể xác”. 2 mảnh đó, tuy 2 mà 1, tuy 1 mà 2.

Anh viết blog, xưng là “Anh” cũng bởi vì anh thấy 2 mảnh trong anh như vậy. Anh viết cho “Anh”.