Ý tưởng hay ho

Dạo này lại bận rộn, phải đến hơn 2 tháng rồi anh không viết gì cả. Anh đã bị đông đặc vào trong cái “thế giới thực tại”. Anh đã ít chạy bộ hơn, ít thiền hơn và ít đọc sách hơn.


Hôm nay 21/7/2019, là ngày bé Bông bị mất. Anh ở bên Bông tới lúc Bông không còn thở nữa. Cảm thấy hụt hẫng và buồn. Làm anh lại không ngừng nghĩ tới ranh giới của sự sống và cái chết. Sự kiện này như một hồi chuông báo thức buổi sáng, giục giã anh tỉnh dậy để enjoy cuộc sống.

Anh ngồi lượt Facebook gần như cả ngày chỉ để đọc các bài viết của chú Hoàng Tô – chủ tịch Tinhvan Group. Chú Tô là một người rất đáng nể phục. Chú có một ý tưởng thế này về tang lễ:

Sau lời chia buồn cùng thân quyến, MC giới thiệu: “Mời mọi người cùng ngước nhìn lên màn hình”. Màn hình lớn ngay sau linh cữu sáng lên, hình ảnh chính chủ tươi tắn vẫy tay chào. Ông đưa mắt lần lượt nhìn khắp đám đông đang thổn thức đứng lặng, nháy mắt với vài người, mỉm cười với vài người khác, cất tiếng hỏi han mấy người đặc biệt thân quen: “Chị X có áo choàng đen đẹp quá, các cháu thành đạt cả chứ?”, “Anh Y đừng buồn nhé, rồi ta sớm gặp nhau thôi”…
Sau màn chào hỏi chính chủ sẽ tự giới thiệu về thân thế và sự nghiệp, bộc bạch những tâm sự thầm kín trong suốt kiếp người, dặn dò vợ con những gì còn phải hoàn tất, hứa sẽ luôn phù hộ gia đình, sát cánh với bạn bè khi nhậu, mãi tận tình với các tình nhân cũ… Cuối cùng trong tiếng nhạc “Hồn tử sĩ”, ông nhấn mạnh: “Thể phách tuy về cát bụi nhưng hồn tôi còn mãi trong smartphone của mọi người”.
Hình ảnh mờ dần và tan nhẹ như khói, nhường chỗ màn hình cho 1 code QR. Cả đám viếng đồng loạt giơ phone lên chụp và tải về 1 app có tên cùng với họ tên của chính chủ – ứng dụng cho phép video call với người đã khuất vào bất kỳ thời điểm nào. Với đầy đủ dữ liệu cá nhân được lưu lại trên không gian mạng trong nhiều năm, AI đã có thể mô phỏng chính xác khuôn mặt, giọng nói, văn phong, ký ức cho đến 1 phần tính cách của người đã mất. Trong nhiều trường hợp ứng dụng còn có thể giúp hòa giải gia đình, phân xử tranh chấp các con, cho những lời tâm sự và khuyên răn thông minh…

Hoàng Tô – 10/1/2019

Ý tưởng đó cũng trùng với những gì anh từng nghĩ cuối năm 2018 https://sondoha.com/cai-toi/

Vậy đấy, tất cả chúng ta đều có những ý tưởng rất đẹp đẽ, rất hay ho. Nhưng ai là người thực hiện được ý tưởng của mình? Chú Hoàng Tô đang nỗ lực biến sự tưởng tượng đó thành hiện thực.

2019 và 1/4

Ngày 1/4 là ngày nói dối April fools. Nhưng bản thân nó lại rất thật. Nó cho thấy đã hết 1/4 năm. Nhìn theo góc độ này thì tất cả những ngày khác mới là ngày nói dối.

—-

1/4 năm 2019 này trôi qua, là quãng thời gian đẹp đẽ nhất trong cuộc sống của anh từ trước tới giờ.

Bởi nó hội tụ đầy đủ các yếu tố giúp anh về gần với thực tại. Thực tại này không phải là cái mà trước đây anh vẫn quan niệm. Anh nhận ra anh trong anh. Có 3 từ có thể miêu tả: awaken, presence, enlightment.

Joy of Being.

Để làm gì

Cuộc sống bận rộn quá làm ta không nhìn được ra cuộc sống ý nghĩa và đẹp đẽ đến thế nào.

Gần như ai cũng hối hả, tất bật và cho rằng 24 giờ một ngày là không đủ.

Có khi nào dừng lại một chút và tự hỏi “Để làm gì?”

Nothing

We all come from Nothing.

Do nothing is better than do something.


The power of Now. Cuốn sách này là một cuốn rất tuyệt vời. Anh có thể đọc ngấm từng câu chữ của cuốn sách một cách chậm rãi. Anh thấy chính mình trong đó, như chính mình viết cuốn này và đang đọc lại nó.

Điều mà anh thấy hay nhất trong cuốn sách (đang đọc tới 60%), tác giả miêu tả về sự “tĩnh” – nothing rất rõ ràng. Rõ ràng đến mức như cảm thấy mình ngồi cạnh một dòng suối trong rừng, không gian xung quanh tĩnh mịch, có tiếng suối, tiếng chim. Len lỏi giữa các âm thanh đó là sự im lặng (silence), sự im lặng đó đẹp hơn tất cả.

Qua đó, anh hiểu rõ hơn về tư tưởng “do nothing is better than do something” của Steve Jobs. Hiểu rõ hơn về vì sao mình từ không gì cả (nothing) thành có gì cả (anh), và cuối đời lại thành không gì cả. Hiểu hơn về các khái niệm đó, thì anh thấy an yên (joy) gần như vĩnh cửu.

Ấn tượng hơn nữa, điều mà trước đó anh mường tượng (cảm nhận) được và viết lại bài https://sondoha.com/slow-down-the-time/https://sondoha.com/mot-ngay-song-ca-tram-nam/, anh thấy mình bất tử từ bên trong. Thì qua cuốn sách, anh hiểu được rõ ràng hơn, khoảnh khắc bất tử đó là khoảnh khắc mà đầu óc anh không còn gắn liền với cái tôi (thằng Sơn, sinh năm 1988 mà mọi người vẫn biết) – trong sách gọi là identified. Khi không còn là Sơn, thì không còn nỗi sợ hãi nào cả, không còn lo lắng nào cả. Cảm giác đó rất an yên (joy).