Cái tôi

Gần đây tôi có suy nghĩ về sự sống và sự chết khá nhiều.

Tôi tự hỏi, nếu ta dùng AI để tạo ra một bản replicate tri thức, trải nghiệm của chính bản thân mình. Thì khi đó, người thân (hoặc mọi người xung quanh cuộc sống) của mình luôn luôn nhận được response từ ‘mình’ bằng cách nhắn tin hoặc talk với bản replicate đó.

Tuy nhiên, cái tôi không tồn tại trong bản replicate đó. Đây chính là cái hay và sự kỳ diệu của cái tôi. Chỉ có tôi nhận biết được sự tồn tại của cái tôi.


https://www.ted.com/talks/supasorn_suwajanakorn_fake_videos_of_real_people_and_how_to_spot_them
https://www.theverge.com/2018/12/17/18144356/ai-image-generation-fake-faces-people-nvidia-generative-adversarial-networks-gans?fbclid=IwAR3nXe-dsvHVR6xTAcWnoGKbDJPYEqr4rdwvspCzcCpvdC3C5LYXIL2Byv0
Với sự phát triển của AI như này, thì với những người tiếp cận công nghệ như anh em mình dễ dàng ứng dụng nó để tạo ra 1 replicate cho bản thân mình.
Và rất có thể, sau này, 1 replicate của anh sẽ giúp anh viết những dòng suy nghĩ này.
Khi đó, mọi người xung quanh, không biết đâu là Sơn thật, đâu là Sơn replicated. Chỉ có anh là người duy nhất biết sự tồn tại của Sơn thật.
Anh em mỗi người đều như vậy, đó là sự kỳ diệu của CÁI TÔI. Đoạn này khá trừu tượng để hiểu được. Nhưng nếu hiểu được, thì sẽ thấy rất phê.
Đến tận thời này,mọi thứ mới rõ ràng đến vậy.