Nerd life

Ở thời công nghệ hiện tại, con người sống vội vã, họ làm gì cũng lướt thật nhanh. Thu thập thông tin qua những cái điện thoại.

Đi xe máy, taxi cho những con đường mà đáng ra có thể đi bộ. Họ ngồi trên xe, lướt Facebook, đưa những thông tin khoảng vài MB vào đầu, qua những bức hình.

Nếu cũng con đường đó, ta đi bộ thật chậm rãi. Lượng thông tin vào đầu ta lên đến hàng GB, TB. Nhiều lắm không thể đếm được.

Hãy hình dung, một siêu máy tính nào đó mô phỏng lại được con đường đi về đó. Ta trải nghiệm con đường mô phỏng qua VR, bộ quần áo cảm biến toàn thân. Tất cả thông tin của con đường đưa vào não kiểu hế này. Từ cánh én chập chờn. Cánh bướm chập chờn. Hàng hoa dại hai bên đường. Hàng tre ngăn con đường với con sông. Mùi cỏ dại, mùi hương nhu, mùi ngải cứu. Gió vuốt ve da thịt. 4 con chim tình cờ đậu trên một cành cây khô. Tất cả các thông tin đó, tính ra, phải lên tới hàng TB thông tin.

Bức hình vài trăm KB

Nhìn bức hình trên chúng ta có cảm nhận được gì nhiều không? Không nhiều, vì nó có vài trăm KB thôi.

Vậy tại sao chúng ta vội vàng?

—-

Khi chúng ta cảm nhận mọi thứ chậm rãi. Là chúng ta save vào đầu chúng ta hàng TB dữ liệu. Đừng lo. Đầu ta là một siêu máy tính. Lưu không bao giờ hết.

Một bức hình như trên chẳng hạn, là một UUID cho một trải nghiệm – dữ liệu mà ta đã lưu. Khi nhìn thấy nó, ta cảm nhận được gần như toàn bỗ dữ liệu đã lưu. Cảm xúc ùa về.

UUID cho bãi biển hoàng hôn Phú Quốc

Nếu ta đã từng ngồi ngắm hoàng hôn Phú Quốc một cách chậm rãi. Bức hình trên sẽ call hàng TB cảm xúc ta đã từng lưu. Cho ta cảm nhận.