Nhớ một thành phố khác

Hôm nay Chủ Nhật, anh dành cả ngày để lười biếng. Chỉ ngồi chơi game, chán rồi lại chuyển qua nghe nhạc, đọc về tiểu sử những “người” đang hát cho mình nghe.

Cứ vậy đến 10 giờ kém, anh định bụng thôi đi ngủ sớm để mai còn dậy. Nhưng vào giường nằm mãi cũng chẳng ngủ được. Đầu óc vẩn vơ suy nghĩ: liệu mai mình có thức dậy không? Hay ngủ mãi mãi?

Cứ vậy, chưa muốn ngủ vì sợ rằng mình chẳng còn dậy nữa… anh nằm cầm điện thoại và tìm 5xublog để đọc. Cứ đọc vẩn vơ, và rồi bị cuốn theo những con chữ. Cứ như anh là anh 5xu vậy, đọc tới đâu, kỷ niệm ùa về tới đó.

Khi ở thành phố ấy, Anh nhớ những buổi sáng lang thang gặm bánh mì ở phố Nguyễn Huệ trước khi sách laptop vào working place để làm việc.

Nhớ buổi chiều ngồi lặng lẽ ở Cafe Cộng góc phố nhìn ra vườn hoa Vincom và tưởng tượng về công viên Chi Lăng đã từng ở đó, đẹp đẽ biết chừng nào, dấu hiệu cuối cùng của Saigon cũ trước khi nó chết. Rồi lại tưởng tượng về nóc nhà cách đó vài nhà, 22 Gia Long, nóc nhà đã đi vào lịch sử và là iconic của Saigon Fall 1975.

Nhớ những ngày lang thang ở Đồng Khởi và tưởng tượng về Catinat. Về một Saigon đẹp đẽ, mà giờ chỉ còn được xem qua các bức ảnh cũ kỹ.

Nhưng khi ở đó, anh lại cảm thấy nhớ nhà. Nhớ ô cửa sổ đơn điệu được thiết kế nửa vời bởi mẹ anh. Nhớ bé Chíp, ngày đó bé chưa biết nói. Giờ nếu anh có tới một thành phố khác. Chắc anh sẽ nhớ:

– “Con yêu ba như mặt trời”

“Nhưng mặt trời nóng lắm”

“Vậy con yêu ba như hoa”

“Tại sao?”

“Vì hoa mát hơn”