Nerd life

Ở thời công nghệ hiện tại, con người sống vội vã, họ làm gì cũng lướt thật nhanh. Thu thập thông tin qua những cái điện thoại.

Đi xe máy, taxi cho những con đường mà đáng ra có thể đi bộ. Họ ngồi trên xe, lướt Facebook, đưa những thông tin khoảng vài MB vào đầu, qua những bức hình.

Nếu cũng con đường đó, ta đi bộ thật chậm rãi. Lượng thông tin vào đầu ta lên đến hàng GB, TB. Nhiều lắm không thể đếm được.

Hãy hình dung, một siêu máy tính nào đó mô phỏng lại được con đường đi về đó. Ta trải nghiệm con đường mô phỏng qua VR, bộ quần áo cảm biến toàn thân. Tất cả thông tin của con đường đưa vào não kiểu hế này. Từ cánh én chập chờn. Cánh bướm chập chờn. Hàng hoa dại hai bên đường. Hàng tre ngăn con đường với con sông. Mùi cỏ dại, mùi hương nhu, mùi ngải cứu. Gió vuốt ve da thịt. 4 con chim tình cờ đậu trên một cành cây khô. Tất cả các thông tin đó, tính ra, phải lên tới hàng TB thông tin.

Bức hình vài trăm KB

Nhìn bức hình trên chúng ta có cảm nhận được gì nhiều không? Không nhiều, vì nó có vài trăm KB thôi.

Vậy tại sao chúng ta vội vàng?

—-

Khi chúng ta cảm nhận mọi thứ chậm rãi. Là chúng ta save vào đầu chúng ta hàng TB dữ liệu. Đừng lo. Đầu ta là một siêu máy tính. Lưu không bao giờ hết.

Một bức hình như trên chẳng hạn, là một UUID cho một trải nghiệm – dữ liệu mà ta đã lưu. Khi nhìn thấy nó, ta cảm nhận được gần như toàn bỗ dữ liệu đã lưu. Cảm xúc ùa về.

UUID cho bãi biển hoàng hôn Phú Quốc

Nếu ta đã từng ngồi ngắm hoàng hôn Phú Quốc một cách chậm rãi. Bức hình trên sẽ call hàng TB cảm xúc ta đã từng lưu. Cho ta cảm nhận.

Thời gian lại trôi nhanh

Anh nghiền hết cuốn Rừng Na-Uy trong một tuần. Cuốn sách thật hay và nhiều cảm xúc, đúng như anh 5xu khuyên: đọc càng sớm càng tốt.

Công việc dạo này lại đang dần xâm chiếm tâm trí. Nó làm mất đi 2 ngày của anh. Nên vèo cái, hôm nay đã thứ 6 rồi.

Sáng nay anh chạy 2km xon đi bộ về nhà. Chỉ kịp cảm nhận chút ánh sáng bình minh yếu ớt của một ngày âm u. Thêm chút hương thơm cỏ dại.

Tan biến

Hôm nay là ngày thứ 10 anh dậy sớm với challenge 5.30. Chạy hơn 3 km, anh dừng lại bên ghế đá công viên. Ngồi tĩnh lặng.

Trời hôm nay lạnh, nhưng anh không lạnh. Anh ngồi đó, chẳng nghĩ gì. Gió thổi vù vù bên tai. Sóng nước bập bềnh. Tiếng loa phường. Dòng người xe êm đềm trôi phía sau hàng cây công viên.

Có cụ già mang theo bài hát tới đứng bên cạnh, cụ ngắm hồ. Bài hát xao xuyến, tình cảm và xưa cũ.

Bài hát hay quá. Anh thấy mình như tan biến, không còn ngồi đó. Chỉ còn khung cảnh và tiếng hát hoà quện lại nhau. Tiếng hát:

Hoa tàn… nhạc tan theo không gian…

Tà Áo Xanh

Hạnh phúc bên cô gái

Anh và cô gái bắt chuyến tàu 7 giờ 20 sáng đi Hà Nội. Đến ga vừa kịp lúc tàu chạy. Trên tàu cô gái chơi với anh được một lúc thì lăn ra ngủ say như cún.

Tới ga Hà Nội lúc 9 giờ kém. Cô gái tỉnh như chưa ngủ bao giờ. Anh yêu nụ cười của cô gái lắm.

Theo lịch, anh qua cafe với thằng bạn lúc 9 giờ ở Tôn Đức Thắng. Xong thằng bạn nhầm lẫn giờ giấc nên chuyển địa điểm qua 12 Hoà Mã. Vậy không gì phải vội, anh dắt cô gái lang thang ven văn miếu, không vào bên trong vì đông quá.

Buổi sáng mùa xuân trời rét ngọt, con đường lát gạch cổ kính nên đi bộ khá thoải mái và thư thái.

9 rưỡi, hai đứa dắt nhau đi bộ hơn 3km qua Hoà Mã để gặp thằng bạn. Cô gái hôm nay đi bổ giỏi và ngoan lắm. Mãi gần cuối mới bắt ba bế với cõng.

Chỗ thằng bạn anh là Agohub, nơi này khá thú vị. Ấn tượng nhất là khoảng không gian tràn ngập ánh sáng và cây cối. Nghe nói ông chủ là kiến trúc sư, xây dựng nơi này với tất cả tình yêu nghề của ông ấy. Ấn tượng tiếp theo là cái thư viện đầy rẫy những mô hình gỗ lạ và hay ho. Còn rất nhiều sách nữa.

Bữa trưa thằng bạn mời đi ăn bún chả. 88 Lê Văn Hưu. Phải nói đây là bữa bún chả ngon nhất trước giờ anh từng được ăn. Có dịp mời bạn bè thưởng thức Hà Nội, chắc chắn anh sẽ đưa qua đây.

Buổi chiều, anh và cô gái đi Grab qua công viên Thủ Lệ. Cô gái ngủ ngay tức thì khi ngồi lên xe.

Đến nơi, cố gái xuống xe, mắt nhắm mắt mở, nhưng khi nhìn thấy công viên, mắt cô gái long lanh và miệng cười tủm tỉm, chân nhún nhảy. Anh cũng hạnh phúc lắm, trước đây, anh cũng từng y hệt như vậy.

Con sông quê anh

Con sông cũng như con người. Sông nào cũng muốn đổ ra biển.

Ra biển thường là những con sông lớn, có phù sa, có bên lở bên bồi, có dòng chảy siết, mang năng lượng mạnh mẽ.

Có những con sông thì lại quanh co trong đất liền, đổ vào một con sông khác. Sông quê anh là con sông như vậy. Nó êm đềm, đủng đỉnh, chẳng vội vàng.

Như vậy thành ra lại đẹp. Cây cỏ mọc um tùm hai bên bờ, xanh ngát thay cho màu nâu tẻ nhạt. Chúng còn như vẫy gọi anh.

Chính vậy nên ngồi bên bờ sông yên tĩnh này rất thích. Mùi gió mát trong lành thay cho mùi cá chết mà anh hay gặp khi ngồi bên các bờ sông khác. Xung quanh là tiếng chim hót. Trước mặt là mấy con chim én bay chập chờn. Và bèo trôi lững lờ.

Anh yêu con sông này. Có lẽ vì anh cũng như nó. Không muốn đổ ra biển lớn. Ung dung và đủng đỉnh.

Sống chậm

Từ lúc về quê ở với ông bà tới nay được gần một tuần. Anh nhận ra được nhiều điều. Nhất là về giá trị cuộc sống của bản thân mình.

Từ entry 5.30, anh tự tạo challenge cho mình thức dậy vào 5.30 mỗi sáng. Trước đó, việc dậy sớm thế này là một việc rất khó khăn, nhưng ở quê, nó dễ hơn nhiều. Anh chưa miss lần nào với challenge này, anh sẽ duy trì thói quen này cho năm nay. Sáng nay anh không nghĩ mình dậy được bởi hôm qua uống say. Mỗi lần say quá, anh thèm hút thuốc là. Anh đã hút 2 điếu.

Về đây, thấy cuộc sống chậm hơn rất nhiều so với trước. Thời gian anh dành cho bản thân mình nhiều hơn. Khi trước, dậy muộn, cắm đầu vào làm việc, thành ra thấy thời gian trôi nhanh quá. Vèo cái là đã hết một tuần. Vèo cái nữa là hết một tháng, một quý. Mà chưa làm được cái vẹo gì ra hồn.

Dành thời gian cho mình nhiều hơn. Nên anh nhận ra thời gian trước đây anh đã sống không được xứng đáng với bản thân mình. Anh như nô lệ cho công việc. Lúc nào anh cũng chỉ việc, việc, việc. Có những hôm, anh ngồi cày tới 10, 11 tiếng cho công việc. Và anh nghĩ rằng đó là hạnh phúc. Không hẳn như vậy.

Về đây anh đọc sách nhiều hơn. Cảm giác sướng của việc đọc sách có vẻ như bao trùm những cái sướng đã từng trải qua trước đây. Bởi nó không bị giới hạn vật lý như hiện thực. Khi đọc sách anh thường bật nhạc không lời, cho dễ chịu. Nhưng nhận ra anh không cần thiết đến nó nữa. Tiếng dế buổi đêm nhẹ nhàng lắm.

Cô đơn

Anh vừa nhận ra. Anh sợ cô đơn.

Vậy mà anh cứ nghĩ anh mạnh mẽ lắm. Chẳng biết cô đơn là gì. Vì anh còn đi du lịch một mình cơ mà. Anh ở HCM, 2 tháng mới gọi điện về cho mẹ cơ mà.

Tưởng anh thế lào.

—-

Những lúc cô đơn vậy. Ta mới thấy quý trọng gia đình mình.

—-

Cô đơn là một tầng say