Phương Đông và phương Tây

Phương Đông nằm bên tay phải và cũng đồng thời cùng bên với não phải. Phương Tây ngược lại, nằm bên tay trái và cùng bên với não trái.

Não phải nghiêng về cảm thụ. Não trái nghiêng về logic, tính toán và phán xét. Có lẽ vì thế người phương Tây và phương Đông khác nhau.

Người phương Tây tỉ mỉ và chi tiết. Nếu họ qua một đất nước nào đó bên phương Đông. Họ thường rất ngạc nhiên và hỏi why this? Why that?

Ngược lại người phương Đông qua thì họ thường gật gù khen: Hay quá.

Có một số giả thuyết về tâm linh có nói tới việc tồn tại I và Self đồng thời trong mỗi con người.

Mặc định là I, hay còn gọi là ego (bản ngã). Sinh ra con người bị lầy lội vào các ham muốn vật chất: ăn uống, sex, tiền bạc, địa vị xã hội. Chính từ đây sinh ra các trạng thái negativity, khiến cho con người bị chìm trong “bể khổ” (struggle). Có thể nhìn nhận đây là phần não trái của mỗi con người.

Càng trải nghiệm nhiều hơn cả trực tiếp và gián tiếp. Con người nhận ra mình đang nằm trong cái vòng xoáy không bao giờ kết thúc của sự ham muốn. Khi này, con người hay dùng câu “vượt qua chính mình” để miêu tả nó. Không ganh đua với ai cả, vượt qua sự ganh đua và ham muốn vô bờ bến của chính mình (ego).

Khi vượt qua được rồi, thì xung quanh sẽ chỉ toàn là joy, hạnh phúc vĩnh cửu. Đây chính là self, hay có thể liên tưởng tới não phải.

Con số và hạnh phúc

Con người sáng tạo ra con số để đo lường được mọi thứ xung quanh họ.

Đơn vị lớn nhất trong đo lường hiện tại là “năm ánh sáng”. Và dường như cái gì con người cũng có thể đo lường được ra con số cụ thể. Từ kích thước các hạt cơ bản cho đến khoảng cách từ trái đất tới các hành tinh xa xôi tới vài triệu năm ánh sáng.

Tuy nhiên, có một thứ mà con người đến ngày nay vẫn chưa thể đo được con số cụ thể. Đó là hạnh phúc.

Anh viết cho “Anh”

Anh đang đọc cuốn “The power of Now”. Cuốn sách mang lại cho anh cảm giác như chính anh viết ra cuốn sách đó.

Mới đọc được vài trang, nhưng cảm giác rất phê. Nhất là khi buổi sáng, uống một ly espresso double, ngồi quán quen, và nhâm nhi từng trang một.

Một điểm hay ở ngay đầu cuốn sách, nói về khái niệm “I” và “self”. Là 2 mảnh tồn tại trong mỗi người. Người Châu Á mình thường gọi là “linh hồn” và “thể xác”. 2 mảnh đó, tuy 2 mà 1, tuy 1 mà 2.

Anh viết blog, xưng là “Anh” cũng bởi vì anh thấy 2 mảnh trong anh như vậy. Anh viết cho “Anh”.

Nerd life

Ở thời công nghệ hiện tại, con người sống vội vã, họ làm gì cũng lướt thật nhanh. Thu thập thông tin qua những cái điện thoại.

Đi xe máy, taxi cho những con đường mà đáng ra có thể đi bộ. Họ ngồi trên xe, lướt Facebook, đưa những thông tin khoảng vài MB vào đầu, qua những bức hình.

Nếu cũng con đường đó, ta đi bộ thật chậm rãi. Lượng thông tin vào đầu ta lên đến hàng GB, TB. Nhiều lắm không thể đếm được.

Hãy hình dung, một siêu máy tính nào đó mô phỏng lại được con đường đi về đó. Ta trải nghiệm con đường mô phỏng qua VR, bộ quần áo cảm biến toàn thân. Tất cả thông tin của con đường đưa vào não kiểu hế này. Từ cánh én chập chờn. Cánh bướm chập chờn. Hàng hoa dại hai bên đường. Hàng tre ngăn con đường với con sông. Mùi cỏ dại, mùi hương nhu, mùi ngải cứu. Gió vuốt ve da thịt. 4 con chim tình cờ đậu trên một cành cây khô. Tất cả các thông tin đó, tính ra, phải lên tới hàng TB thông tin.

Bức hình vài trăm KB

Nhìn bức hình trên chúng ta có cảm nhận được gì nhiều không? Không nhiều, vì nó có vài trăm KB thôi.

Vậy tại sao chúng ta vội vàng?

—-

Khi chúng ta cảm nhận mọi thứ chậm rãi. Là chúng ta save vào đầu chúng ta hàng TB dữ liệu. Đừng lo. Đầu ta là một siêu máy tính. Lưu không bao giờ hết.

Một bức hình như trên chẳng hạn, là một UUID cho một trải nghiệm – dữ liệu mà ta đã lưu. Khi nhìn thấy nó, ta cảm nhận được gần như toàn bỗ dữ liệu đã lưu. Cảm xúc ùa về.

UUID cho bãi biển hoàng hôn Phú Quốc

Nếu ta đã từng ngồi ngắm hoàng hôn Phú Quốc một cách chậm rãi. Bức hình trên sẽ call hàng TB cảm xúc ta đã từng lưu. Cho ta cảm nhận.

Thời gian lại trôi nhanh

Anh nghiền hết cuốn Rừng Na-Uy trong một tuần. Cuốn sách thật hay và nhiều cảm xúc, đúng như anh 5xu khuyên: đọc càng sớm càng tốt.

Công việc dạo này lại đang dần xâm chiếm tâm trí. Nó làm mất đi 2 ngày của anh. Nên vèo cái, hôm nay đã thứ 6 rồi.

Sáng nay anh chạy 2km xon đi bộ về nhà. Chỉ kịp cảm nhận chút ánh sáng bình minh yếu ớt của một ngày âm u. Thêm chút hương thơm cỏ dại.

Tan biến

Hôm nay là ngày thứ 10 anh dậy sớm với challenge 5.30. Chạy hơn 3 km, anh dừng lại bên ghế đá công viên. Ngồi tĩnh lặng.

Trời hôm nay lạnh, nhưng anh không lạnh. Anh ngồi đó, chẳng nghĩ gì. Gió thổi vù vù bên tai. Sóng nước bập bềnh. Tiếng loa phường. Dòng người xe êm đềm trôi phía sau hàng cây công viên.

Có cụ già mang theo bài hát tới đứng bên cạnh, cụ ngắm hồ. Bài hát xao xuyến, tình cảm và xưa cũ.

Bài hát hay quá. Anh thấy mình như tan biến, không còn ngồi đó. Chỉ còn khung cảnh và tiếng hát hoà quện lại nhau. Tiếng hát:

Hoa tàn… nhạc tan theo không gian…

Tà Áo Xanh

Hạnh phúc bên cô gái

Anh và cô gái bắt chuyến tàu 7 giờ 20 sáng đi Hà Nội. Đến ga vừa kịp lúc tàu chạy. Trên tàu cô gái chơi với anh được một lúc thì lăn ra ngủ say như cún.

Tới ga Hà Nội lúc 9 giờ kém. Cô gái tỉnh như chưa ngủ bao giờ. Anh yêu nụ cười của cô gái lắm.

Theo lịch, anh qua cafe với thằng bạn lúc 9 giờ ở Tôn Đức Thắng. Xong thằng bạn nhầm lẫn giờ giấc nên chuyển địa điểm qua 12 Hoà Mã. Vậy không gì phải vội, anh dắt cô gái lang thang ven văn miếu, không vào bên trong vì đông quá.

Buổi sáng mùa xuân trời rét ngọt, con đường lát gạch cổ kính nên đi bộ khá thoải mái và thư thái.

9 rưỡi, hai đứa dắt nhau đi bộ hơn 3km qua Hoà Mã để gặp thằng bạn. Cô gái hôm nay đi bổ giỏi và ngoan lắm. Mãi gần cuối mới bắt ba bế với cõng.

Chỗ thằng bạn anh là Agohub, nơi này khá thú vị. Ấn tượng nhất là khoảng không gian tràn ngập ánh sáng và cây cối. Nghe nói ông chủ là kiến trúc sư, xây dựng nơi này với tất cả tình yêu nghề của ông ấy. Ấn tượng tiếp theo là cái thư viện đầy rẫy những mô hình gỗ lạ và hay ho. Còn rất nhiều sách nữa.

Bữa trưa thằng bạn mời đi ăn bún chả. 88 Lê Văn Hưu. Phải nói đây là bữa bún chả ngon nhất trước giờ anh từng được ăn. Có dịp mời bạn bè thưởng thức Hà Nội, chắc chắn anh sẽ đưa qua đây.

Buổi chiều, anh và cô gái đi Grab qua công viên Thủ Lệ. Cô gái ngủ ngay tức thì khi ngồi lên xe.

Đến nơi, cố gái xuống xe, mắt nhắm mắt mở, nhưng khi nhìn thấy công viên, mắt cô gái long lanh và miệng cười tủm tỉm, chân nhún nhảy. Anh cũng hạnh phúc lắm, trước đây, anh cũng từng y hệt như vậy.

Con sông quê anh

Con sông cũng như con người. Sông nào cũng muốn đổ ra biển.

Ra biển thường là những con sông lớn, có phù sa, có bên lở bên bồi, có dòng chảy siết, mang năng lượng mạnh mẽ.

Có những con sông thì lại quanh co trong đất liền, đổ vào một con sông khác. Sông quê anh là con sông như vậy. Nó êm đềm, đủng đỉnh, chẳng vội vàng.

Như vậy thành ra lại đẹp. Cây cỏ mọc um tùm hai bên bờ, xanh ngát thay cho màu nâu tẻ nhạt. Chúng còn như vẫy gọi anh.

Chính vậy nên ngồi bên bờ sông yên tĩnh này rất thích. Mùi gió mát trong lành thay cho mùi cá chết mà anh hay gặp khi ngồi bên các bờ sông khác. Xung quanh là tiếng chim hót. Trước mặt là mấy con chim én bay chập chờn. Và bèo trôi lững lờ.

Anh yêu con sông này. Có lẽ vì anh cũng như nó. Không muốn đổ ra biển lớn. Ung dung và đủng đỉnh.