Say

Anh thích những người dám uống say và đặc biệt là những cô gái dám uống say. Say là một cảm giác rất thú vị, nó như một món quà của tạo hoá dành cho con người. Thú vị đến mức con người lưu truyền nó từ khi con người biết say hoa quả lên men cho tới giờ, chắc phải 7000 năm.

Qua thời gian, con người bắt đầu cảm thấy không hài lòng với “men hoa quả” nữa, họ phát triển lên các loại rượu và bia. Có lẽ để thưởng thức các cấp độ say khác nhau.

Ví dụ như say rượu vang, say bia hay whiskey là các trạng thái say khác nhau.

Say rượu vang là cái say tưng tửng, nhẹ nhàng, cảm giác uống thêm nữa vẫn chỉ say như vậy. Nên thường anh rất thích uống vang một cách chầm chậm để hưởng thụ hương và vị của vang, đồng thời nghe một bản nhạc nhẹ nhàng, tình cảm và ý nghĩa nào đó sẽ rất thấm, ví dụ như nhạc Trịnh Công Sơn.

Say bia có nhiều cấp độ hơn say vang, có lẽ vì bia mát nên uống nhiều hơn. Hương vị của bia được cảm nhận rõ nhất ở ly/chai đầu tiên, còn sau đó nó thêm vị chua ở miệng nên bị mất đi phần nào hương vị ban đầu. Uống bia phải mất một lúc mới ngấm được và tưng tửng như vang. Có lẽ do dễ uống và uống nhiều hơn vang, nên trạng thái tưng tửng đó dễ dàng bị thay thế bởi trạng thái “thích nói”, tiếp theo đó là trạng thái “quay cuồng”, khi này đi ngủ sẽ rất ngon. Trạng thái tiếp theo nữa thì là trạng thái ngộ độc cồn nói chung rồi nếu bị nôn oẹ. Khi say bia, nghe các thể loại nhạc nhịp nhanh sẽ thấy rất phê.

Say whiskey rất thú vị, nó mang lại cảm giác tràn ngập năng lượng. Cơ thể như được nâng cấp, rất sảng khoái. Khi này nghe nhạc nhịp thật nhanh sẽ rất phiêu, thậm chí cần phải nhảy theo nhạc mới thấy đã. Buổi sáng hôm sau của nó cũng rất tuyệt vời, đầu óc trong suốt, chân tay như vỡ vụn mỗi nơi một mảnh.

Buổi sáng yên tĩnh, trong lành ở quê cũng thú vị và đầu nảy số như uống một ly vang vậy.

—-

Hôm nay là một ngày tuyệt vời.

Anh là người tình cảm. Anh yêu gia đình. Anh dành thời gian tối nay cho gia đình. Và anh lại say. Tuyệt vời lắm.

Anh yêu từng hơi thở. Anh yêu tiếng râm ran trò chuyện của gia đình. Anh yêu tiếng lè nhè. Anh yêu sự ngu dốt.

Là say đó em.

À anh yêu tiếng chim. Anh yêu tiếng đài của ông nội. Anh yêu tiếng dế buổi đêm. Anh yêu tiếng lá cây xào xạc.

Gia đình truyền thống

Ở Việt Nam, nhất là các vùng quê nghèo phía bắc, kết nối gia đình rất mạnh mẽ. Nên mọi người trong gia đình hết mình yêu thương đùm bọc lẫn nhau, phải nói là rất đoàn kết, đầm ấm và hạnh phúc.

Tuy nhiên, vẫn không thể thoát ra được khỏi luật cân bằng. Mọi người hay to tiếng, cáu gắt và trách móc nhau những chuyện rất nhỏ nhặt thường ngày. Nó làm mất đi vẻ đẹp mà ta thấy được khi mọi người yêu thương.

—-

Trần Hán

Lâu rồi có nghe qua nhà Trần là dòng họ từ Hán qua Việt Nam nhưng hôm nay mới để ý kỹ. Đúng là như vậy.

Search kỹ Wiki sẽ thấy họ Trần nói tiếng Mân, góc từ Phúc Kiến. Họ di chuyển qua lãnh thổ Việt Nam và làm quan mấy đời. Sau có Trần Hưng Đạo liên kết với nhà Tống, bật lại quân Mông. Và lên làm vua của Việt Nam.

Ngày nay, người Việt Nam đa số bài Trung Quốc. Nhưng vẫn thờ Trần Hưng Đạo răm rắp, họ nghĩ đó là người Việt.

Dân tộc ta thật là thú vị

Hôm nay chú bảo:

Chú khuyên vợ chồng cháu đừng đi du lịch nhiều nữa. Lãng phí lắm cháu ạ.

Bố, chú và các bác tôi. Có một điều cả đời làm chưa xong. Đó là uống rượu không say.

Trực giác

Để có được trực giác đủ mạnh, ta phải sống chậm lại một chút.

Thi thoảng về quê, như thấy mình được nhỏ lại bởi cảm xúc ngày xưa ấy ùa về. Chợt giật mình, bao lâu rồi ta đã đánh mất những cảm xúc thế này? Cảm xúc vẹn nguyên của một đứa trẻ.

Cảm xúc đó bây giờ chỉ còn tồn tại trong trí tưởng tượng. Ta đã lớn và trưởng thành, khác xa so với ngày còn thơ bé. Mọi thứ xung quanh cũng vậy, ngôi nhà của ông bà cũng lớn và thay đổi, khoảng sân cũng lớn, khu vườn cũng lớn. Lớn về thể xác. Còn về tâm hồn vẫn vậy.

Không gian yên tĩnh. Cơn mưa xuân mát lạnh, tiếng mưa rơi lách tách. Tiếng chim hót. Tiếng gà gáy văng vẳng. Không khí trong lành, dễ chịu. Con mèo vẫn lim dim đầu nhà. Bà vẫn căm cụi nhặt rau và luộc rau cho cháu ăn.


Thiền

Thiền là một thứ không thể dễ dàng hiểu và miêu tả được bằng từ ngữ. Và cũng rất khó luyện tập, bởi người tập thiền thường không hiểu về nó và mong đợi một cái gì đó kỳ diệu xảy ra.

Về cơ bản, nó giúp ta tập trung vào cái gọi là Here and Now. Ngồi thiền trong lúc trời mưa đầu năm của miền Bắc Việt Nam, ta thấy ta như được nghe một bản nhạc nhẹ nhàng của thiên nhiên. Bản nhạc đó không chỉ là âm thanh, nó còn là mùi mát rượi của từng cơn gió, vuốt ve da thịt.

Plank

Plank cũng là một thứ nên tập luyện. Nó giúp body khoẻ mạnh hơn ở vai, bụng và chân. Đặc biệt, nó giúp ta cảm nhận được sense of time.

5.30

Cảm giác trong khi dùng chất kích thích bia rượu, cần sa… rất tuyệt vời. Đó là cảm giác, hưng phấn và nhạy cảm với thậm chí từng “sát na”. Thời gian cô đọng lại, ta có thể chạm được vào từng “sợi thời gian”.

Tuy nhiên, nó luôn luôn có side-effects. Sau trạng thái hưng phấn đó là cảm giác mệt mỏi của cơ thể, như để bù đắp lại những gì mà ta đã có khi trước để mọi thứ về đúng vị trí của nó: “không”.

Vậy làm thế nào để luôn đạt trạng thái “không” mà không bị side-effects? Đó là tăng khả năng của cơ thể (body) như chạy bộ đường dài, ngồi thiền lâu hơn, ăn chay, dậy sớm. Và tâm thức (mind) bằng làm các hoạt động những thứ giúp suy nghĩ của ta vào trạng thái khi dùng chất kích thích: thiền, chạy bộ, du lịch, tới những nơi năng lượng cao, yên tĩnh, không khí trong lành).

5.30 am challenge bắt đầu.

Momentum

Những người nghệ sĩ thực thụ, họ tạo ra sản phẩm là để cho chính họ. Họ truyền cảm xúc của một khoảnh khắc nào đó vào bức tranh họ vẽ, bản nhạc họ viết.

Có những khoảnh khắc đẹp đến mức người khác chỉ cảm nhận được cái bề nổi của nó thôi mà đã trầm trồ khen ngợi rồi.

Mái tóc

Gần đây, ai cũng khen anh đẹp trai và trẻ trung. Bởi vì đã 3 năm anh để mái tóc dài bụi bặm xấu xí mà anh thích. Và giờ anh mới cắt nó đi.

Cảm ơn mái tóc dài xấu xí, nhờ nó mà mọi người biết trân trọng vẻ đẹp của anh hơn, đến mức phải nói ra cho anh biết là anh rất đẹp trai hehe. Đúng là phải trải nghiệm cái xấu thì mới biết cái đẹp là gì. Cân bằng.

Thả

Đôi khi ta thấy mất cân bằng vì tưởng rằng chúng ta làm chậm được thời gian nhưng nhận ra là mình không làm chậm được như mình nghĩ.

Xong đôi khi trong khi ta mất cân bằng, ta lại thấy mình thật cân bằng.

Thả.

Không

Khi ta thấy mình mất cân bằng. Ví như đau đầu, mệt mỏi, đau người… hay phiền muộn, lo âu, hối hận. Đó là bởi vì chúng ta đã quên mất một phần quá khứ của chính mình. Có vui thì có buồn, có hạnh phúc thì có bất hạnh, có hợp thì có tan. Tất cả mọi thứ trở về “không”. Ở trạng thái “không”. Ta thấy rất tuyệt vời và an yên . Quan trọng là ta Phải Nhớ.

Khi ta chết, có chắc là ta có nhớ gì “không”?

Yêu Hà Nội khác với cưới Hà Nội

Tối mồng một đi dạo bờ hồ. Uống 3 chai Desperado. Hút 1 điếu cỏ. Ngắm đền Ngọc Sơn.

Buổi tối mồng một tết ở Hà Nội thật đẹp. Nhẹ nhàng, bình yên nhưng cũng không kém phần lộng lẫy. Đẹp như một cô gái Hà Nội giản dị tuổi 22.

Sau vài năm sống và làm việc ở đây, so với thời khắc buổi tối hôm đó. Cảm giác được rõ ràng thế nào là yêu Hà Nội và thế nào là cưới Hà Nội. Yêu lúc nào cũng ngắn ngủi và nhiều cảm xúc.