Không

Khi ta thấy mình mất cân bằng. Ví như đau đầu, mệt mỏi, đau người… hay phiền muộn, lo âu, hối hận. Đó là bởi vì chúng ta đã quên mất một phần quá khứ của chính mình. Có vui thì có buồn, có hạnh phúc thì có bất hạnh, có hợp thì có tan. Tất cả mọi thứ trở về “không”. Ở trạng thái “không”. Ta thấy rất tuyệt vời và an yên . Quan trọng là ta Phải Nhớ.

Khi ta chết, có chắc là ta có nhớ gì “không”?

Yêu Hà Nội khác với cưới Hà Nội

Tối mồng một đi dạo bờ hồ. Uống 3 chai Desperado. Hút 1 điếu cỏ. Ngắm đền Ngọc Sơn.

Buổi tối mồng một tết ở Hà Nội thật đẹp. Nhẹ nhàng, bình yên nhưng cũng không kém phần lộng lẫy. Đẹp như một cô gái Hà Nội giản dị tuổi 22.

Sau vài năm sống và làm việc ở đây, so với thời khắc buổi tối hôm đó. Cảm giác được rõ ràng thế nào là yêu Hà Nội và thế nào là cưới Hà Nội. Yêu lúc nào cũng ngắn ngủi và nhiều cảm xúc.

Cô gái đang lớn rất nhanh

Đêm giao thừa âm lịch 2018.

Anh tĩnh tâm lại sau một chuỗi ngày “tất niên” rượu bia, khiến cho đầu óc anh không còn “đủ tỉnh táo” để làm chậm thời gian. Vậy nên vèo một cái, mất mất 1 tuần không đọng lại được nhiều thứ. Đó là tuần 5 của 2019.

Chiều nay, anh cùng vợ ra thăm mộ mẹ vợ. Ở đó anh đi từng ngôi mộ, ngắm hình ảnh của từng người trong bia mộ xung quanh, khá dị, là anh nhìn thấy những câu chuyện khác nhau của mỗi người. Người cười, người buồn bã, người căng thẳng, người bình an. Họ đã từng sống và giờ đây ở nơi đâu? Chắc họ có nhiều câu chuyện để kể lắm.

Xong, anh chạy bộ về nhà. Từ đó về tới nhà khoảng 6 km nếu chạy thẳng. Nhưng anh chạy lòng vòng, qua thăm khu đô thị mới Eco Rivers đang xây dựng, nên mất 9.9 km. Con đường ở Eco Rivers đang hình thành, 2 bên đường là hàng cây cọ mới được trồng. Ngoài con đường ra thì mọi thứ vẫn còn bộn bề hoang sơ. Đây cũng là thời điểm để quan sát nơi này rất tuyệt vời. Bởi sẽ thấy được nó lớn lên thế nào, như thấy thời gian chuyển động và như thấy cô gái của anh.


Bữa cơm tất niên của gia đình anh nhẹ nhàng và ấm cúng. Bố anh chỉ cần vài chén rượu là nói rất nhiều, hôm nay bố nói bố rất yên tâm về các con. Các con cũng yêu bố mẹ nhiều lắm. Con dành vài năm sống cùng bố mẹ để kéo chậm lại thời gian gia đình mình hạnh phúc bên nhau.

Anh đá đưa 2 chai bia, vị bia anh thích, men bia cũng làm anh ngất ngây. Anh lên gác ngồi nghe list nhạc ngẫu nhiên và Spotify gợi ý, kể cũng khéo, list nhạc khi dồn dập, khi nhẹ nhàng, đúng như nhịp suy nghĩ của anh.

Anh ngồi trầm ngâm thưởng thức âm nhạc. Rồi anh ngồi xem lại các entry mình viết từ năm 2017, ngày đó muốn níu giữ thời gian bằng việc viết lách, nhưng ngồi viết không nổi. Bây giờ, ngồi chút thôi là những dòng này tuôn ra ầm ầm, cũng như hàng cây và con đường ở Eco Rivers, vẫn bộn bề và ngổn ngang, những cũng đã thành hình. Anh đang viết nhiều hơn mỗi ngày, và đó là dấu hiệu cho thấy dòng chảy thời gian trong anh đang chậm dần hơn.

Anh chợt giật mình vì thấy cô gái của anh đang lớn khá nhanh. Có lẽ dòng chảy thời gian chưa thực sự chậm như anh nghĩ…

Nhớ một thành phố khác

Hôm nay Chủ Nhật, anh dành cả ngày để lười biếng. Chỉ ngồi chơi game, chán rồi lại chuyển qua nghe nhạc, đọc về tiểu sử những “người” đang hát cho mình nghe.

Cứ vậy đến 10 giờ kém, anh định bụng thôi đi ngủ sớm để mai còn dậy. Nhưng vào giường nằm mãi cũng chẳng ngủ được. Đầu óc vẩn vơ suy nghĩ: liệu mai mình có thức dậy không? Hay ngủ mãi mãi?

Cứ vậy, chưa muốn ngủ vì sợ rằng mình chẳng còn dậy nữa… anh nằm cầm điện thoại và tìm 5xublog để đọc. Cứ đọc vẩn vơ, và rồi bị cuốn theo những con chữ. Cứ như anh là anh 5xu vậy, đọc tới đâu, kỷ niệm ùa về tới đó.

Khi ở thành phố ấy, Anh nhớ những buổi sáng lang thang gặm bánh mì ở phố Nguyễn Huệ trước khi sách laptop vào working place để làm việc.

Nhớ buổi chiều ngồi lặng lẽ ở Cafe Cộng góc phố nhìn ra vườn hoa Vincom và tưởng tượng về công viên Chi Lăng đã từng ở đó, đẹp đẽ biết chừng nào, dấu hiệu cuối cùng của Saigon cũ trước khi nó chết. Rồi lại tưởng tượng về nóc nhà cách đó vài nhà, 22 Gia Long, nóc nhà đã đi vào lịch sử và là iconic của Saigon Fall 1975.

Nhớ những ngày lang thang ở Đồng Khởi và tưởng tượng về Catinat. Về một Saigon đẹp đẽ, mà giờ chỉ còn được xem qua các bức ảnh cũ kỹ.

Nhưng khi ở đó, anh lại cảm thấy nhớ nhà. Nhớ ô cửa sổ đơn điệu được thiết kế nửa vời bởi mẹ anh. Nhớ bé Chíp, ngày đó bé chưa biết nói. Giờ nếu anh có tới một thành phố khác. Chắc anh sẽ nhớ:

– “Con yêu ba như mặt trời”

“Nhưng mặt trời nóng lắm”

“Vậy con yêu ba như hoa”

“Tại sao?”

“Vì hoa mát hơn”

Cuộc sống là những bộ phim

Ta thường cảm thấy khá phấn khích khi xem những bộ phim. Nhiều khi, có những bộ phim truyền cho ta cảm hứng khá lâu sau khi xem phim.

Vì sao vậy nhỉ? Phải chăng vì cảnh quay đẹp, diễn viên đẹp? Nhân vật tài năng? Nhạc phim hay. Diễn biến ly kỳ, hấp dẫn? Uhm… có lẽ nó là tất cả những thứ đó gộp lại.

Và… ta cảm thấy thật tẻ nhạt với cuộc sống của chính mình sau những bộ phim. Ờm, vậy mới là phim, không thì đã là đời thật.

Đó là suy nghĩ của tôi ngày trước. Cách đây vài năm.

Còn bây giờ, cuộc sống của tôi đẹp như nhiều bộ phim hợp lại.

Hãy là người mộng mơ

Hãy là người mộng mơ. Vì chỉ có mình ta mới hiểu. Cố gắng, được gì? Rồi cái chết sẽ cuốn đi tất cả. Chỉ có sự mộng mơ sẽ mang lại năng lượng vô hình, lan toả.

11 giờ, thức dậy sau một đêm mất ngủ. Những suy nghĩ trong đầu cứ ấp ủ. Ta đã ngủ mà vẫn như chưa ngủ.

Hít một hơi thật sâu để xoá tan những lo âu, trong đầu. Ta thường mất cân bằng khi thực tế chẳng tới đâu. À vậy đấy, bao giờ mới hết lo âu? Thôi thì ngồi tâm sự với flow.

Một ngày mới bắt đầu lúc giữa trưa. Như đời ta thức tỉnh lúc 30.

Rap

Gần đây mình quan tâm nhiều tới rap. Đặc biệt là Shady.

Chiều nay uống 1 shot espresso xịn, mất ngủ. Nằm xem hết bộ phim Bodied, bộ phim do Shady sản xuất, hiểu hơn về rap. Đặc biệt là battle rap, khởi nguồn của Shady.

Sau đó tò mò về rap việt. Nằm nghiền một loạt các tên tuổi. Thấy có DSK và Đen Vâu khá ấn tượng. Trước đây hay nghe Đen lúc phê cần, thấy chạm các bài hát.

DSK trước đây không có ấn tượng gì, giờ mình đã có nhiều thông tin hơn. Đánh giá cao chàng trai này hơn. Sắp tới sẽ dành nhiều thời gian hơn.

Năng lượng

Tình cờ tìm thấy cuốn sách ‘Sức mạnh tinh thần’ của Wayne Dyer trên giá sách của vợ sau khi đi chạy về. Và rất bất ngờ là cuốn sách khá nhiều thông tin hay giúp mình confirm được nhiều trải nghiệm về tinh thần và năng lượng mà mình đã trải qua trong năm 2018 vừa rồi.

Cuốn sách nói về khái niệm theo một hướng tiếp cận mới. Đại ý là tất cả mọi thứ chúng ta thấy trong cuộc sống (reality) đều là biểu diễn của sự chuyển động. Cụ thể ở đây là sự chuyển động của các hạt như nguyên tử, photon, proton… tập hợp chuyển động chậm là thể rắn, nhanh hơn là thể lỏng, nhanh hơn nữa thì là thể khí.

Tương ứng như vậy, reality mà ta cảm nhận được bằng 5 giác quan giống như thể rắn. Mọi thứ rất chậm, nếu ta bị cuốn sâu lầy lội vào trong đó thì đa phần chúng ta cảm thấy căng thẳng, bộn bề và hay phàn nàn. Chính mình cảm thấy như vậy ở thời điểm năm 2013 trở về trước. Nhìn mọi hứ dưới lăng kính xã hội bơm vào đầu, căng thẳng vì kiếm tiền mua nhà, lấy vợ, mua xe. Khi đó nhìn mọi thứ thiển cận, hay phàn nàn, tranh luận đúng sai theo kiểu tao đúng thì có nghĩa là mày sai. Và về sức khoẻ, lúc này rất hay ốm vặt, đặc biệt là mũi bị sụt sịt suốt ngày.

Khi thấy mọi thứ bớt ‘đông đặc’ hơn là khi vào tp Hồ Chí Minh (ngày đó mình gọi là miền nam). Cuộc sống nơi đây giúp mình nhìn mọi thứ dưới một lăng kính khác hơn trước. Con người ở đây hiền hoà, hay cười, cảm giác họ vô tư kiểu sống hết mình cho hôm nay và yêu thương người khác (kể cả người lạ như mình). Giai đoạn này kéo dài từ 2013 tới 2017.

Giai đoạn gần đây, 2018, mình cảm nhận được trải nghiệm mà tác giả miêu tả trong cuốn sách. Lúc này mọi thứ như ở thể khí. Cảm giác rất nhẹ nhàng, vô lo vô nghĩ. Mình không còn xu hướng phàn nàn và thích sở hữu như trước. Tranh luận theo hướng xây dựng góc nhìn. Luôn nghĩ hướng tới tương lai và trọn vẹn với hiện tại. Đó cũng là lý do có blog này, nó để mình lưu lại suy nghĩ của mình và lưu giữ nó kể cả khi mình chết đi. Mình sẽ lưu nó vào một hệ thống blockchain khi mấy thứ này stable.

Và hôm nay, ngay lúc này, mình đang dừng chân ở sân của khách sạn Royal Halong Hotel trong hành trình chạy bộ 8km của mình để viết những dòng này. Mục đích là để lưu giữ khoảnh khắc, năng lượng dồi dào và suy nghĩ về cuốn sách kia vào blog.

Khoảnh khắc tuyệt vời.