Một ngày sống cả trăm năm

Hôm nay ông em Đạt share 1 link mà lâu nay mình đang suy tư khá nhiều.

Nó nói về sự trọn vẹn, tôi vẫn đang suy tư để hiểu được một ngày trọn vẹn là như thế nào. Trước khi đọc bài viết, tôi đã có cảm nhận gần giống như cô bé trong bài viết. Tuy nhiên, cô bé đang bị ung thư thật sự, không còn nhiều thời gian. Nên có lẽ cô bé biết câu trả lời thực sự. Còn tôi, chỉ dùng suy nghiệm để cảm nhận… Và điều tôi cảm nhận được đó là cuộc sống thật đẹp và yên bình biết bao. Mỗi ngày, tôi cố gắng lắng lại để quan sát cuộc sống êm đềm trôi, quan sát từng hơi thở, từng cái rung rinh của lọ hoa bên cửa sổ. Tôi đang sống.

***

Bữa cơm hôm nay, bố mẹ tôi phàn nàn về hình xăm mới của ông em trai. Qua sự việc tôi quan sát rất rõ cái gọi là tiến trình (progress), sự khác nhau trong suy nghĩ giữa 2 thế hệ, một thế hệ của những năm 1960 – 1970, bị xã hội quy chụp, nên góc nhìn khá hạn hẹp và có xu hướng áp đặt người khác phải như mình. Thế hệ sau là của ông em và tôi, có nhiều thông tin hơn, góc nhìn thoáng hơn, có xu hướng phản loạn (không biết dùng tiếng việt thế nào, tiếng anh là rebellion, resitance). Đây là một tiến trình, nó thể hiện sự tiến bộ. Thật tuyệt phải không?

Thời trang của teen Nhật Bản đầu những năm 1990