Sống chậm

Từ lúc về quê ở với ông bà tới nay được gần một tuần. Anh nhận ra được nhiều điều. Nhất là về giá trị cuộc sống của bản thân mình.

Từ entry 5.30, anh tự tạo challenge cho mình thức dậy vào 5.30 mỗi sáng. Trước đó, việc dậy sớm thế này là một việc rất khó khăn, nhưng ở quê, nó dễ hơn nhiều. Anh chưa miss lần nào với challenge này, anh sẽ duy trì thói quen này cho năm nay. Sáng nay anh không nghĩ mình dậy được bởi hôm qua uống say. Mỗi lần say quá, anh thèm hút thuốc là. Anh đã hút 2 điếu.

Về đây, thấy cuộc sống chậm hơn rất nhiều so với trước. Thời gian anh dành cho bản thân mình nhiều hơn. Khi trước, dậy muộn, cắm đầu vào làm việc, thành ra thấy thời gian trôi nhanh quá. Vèo cái là đã hết một tuần. Vèo cái nữa là hết một tháng, một quý. Mà chưa làm được cái vẹo gì ra hồn.

Dành thời gian cho mình nhiều hơn. Nên anh nhận ra thời gian trước đây anh đã sống không được xứng đáng với bản thân mình. Anh như nô lệ cho công việc. Lúc nào anh cũng chỉ việc, việc, việc. Có những hôm, anh ngồi cày tới 10, 11 tiếng cho công việc. Và anh nghĩ rằng đó là hạnh phúc. Không hẳn như vậy.

Về đây anh đọc sách nhiều hơn. Cảm giác sướng của việc đọc sách có vẻ như bao trùm những cái sướng đã từng trải qua trước đây. Bởi nó không bị giới hạn vật lý như hiện thực. Khi đọc sách anh thường bật nhạc không lời, cho dễ chịu. Nhưng nhận ra anh không cần thiết đến nó nữa. Tiếng dế buổi đêm nhẹ nhàng lắm.