Categories
Uncategorized

Thực tại

Không có việc gì cụ thể. Đó là cảm nhận rất rộng. Tao cảm nhận rõ hơn về khái niệm “nhất nguyên” mà trước đây tao với mày từng nói chuyện. Thế giới thực tại mà anh em mình đang sống được hình thành nên từ việc vật chất hoá một phần nhỏ của nhất nguyên. Mày có thể thấy quá trình vật chất hoá đó vẫn đang được tiếp diễn. Chữ viết, ngôn ngữ là một trong các yếu tố quan trọng trong quá trình đó và nó vẫn đang phát triển. Chính vì vậy mà các từ mới xuất hiện dần dần để miêu tả các vật chất mới. Nói cách khác có nhiều cảm nhận hay tư duy mà ngôn ngữ chưa thể gọi tên. Chính những gì tao đang viết cũng trở nên rất khó hiểu vì ngôn ngữ hiện tại chưa đủ năng lượng để miêu tả.

Song song với thế giới thực tại mà mình đang sống còn rất nhiều thế giới khác. Tuy nhiên có thể các thế giới đó không có vật chất. Mình có thể access vào các thế giới đó tạm thời qua các giấc mơ, các câu chuyện mà các bậc tiền bối đã viết lại. Nhiệm vụ của mỗi người trong một kiếp sống là vật chất hoá những gì mà mỗi người cảm nhận được từ những gì mà mọi người “lấy được” từ các thế giới song song đó.

Qua trải nghiệm hôm qua tao cũng hiểu thêm tại sao Einstein lại tôn trọng tưởng tượng hơn là kiến thức đã có. Hay các hoạ sĩ tôn trọng những thứ không thực hơn là trường phái vẽ tả thực. Bởi muốn miêu tả gì đó thực chỉ cần dành 10 nghìn giờ tập luyện và “chép tranh”. Tương tự các nhà văn cũng vậy, có một trường phái là văn siêu hình để miêu tả những thứ chỉ có trong tâm trí con người. Tiêu biểu nhất mà tao biết là nhà văn Haruki của Nhật với cuốn rừng Na Uy. Nhiều thứ tương tự như vậy. Những gì mà chúng ta cho rằng là tưởng tượng thì bản thân nó là thực đấy. Mình cho rằng thế giới vật chất này là thực vì mình sở hữu một cơ thể vật chất ở “khoảnh khắc này”