Trực giác

Để có được trực giác đủ mạnh, ta phải sống chậm lại một chút.

Thi thoảng về quê, như thấy mình được nhỏ lại bởi cảm xúc ngày xưa ấy ùa về. Chợt giật mình, bao lâu rồi ta đã đánh mất những cảm xúc thế này? Cảm xúc vẹn nguyên của một đứa trẻ.

Cảm xúc đó bây giờ chỉ còn tồn tại trong trí tưởng tượng. Ta đã lớn và trưởng thành, khác xa so với ngày còn thơ bé. Mọi thứ xung quanh cũng vậy, ngôi nhà của ông bà cũng lớn và thay đổi, khoảng sân cũng lớn, khu vườn cũng lớn. Lớn về thể xác. Còn về tâm hồn vẫn vậy.

Không gian yên tĩnh. Cơn mưa xuân mát lạnh, tiếng mưa rơi lách tách. Tiếng chim hót. Tiếng gà gáy văng vẳng. Không khí trong lành, dễ chịu. Con mèo vẫn lim dim đầu nhà. Bà vẫn căm cụi nhặt rau và luộc rau cho cháu ăn.


Thiền

Thiền là một thứ không thể dễ dàng hiểu và miêu tả được bằng từ ngữ. Và cũng rất khó luyện tập, bởi người tập thiền thường không hiểu về nó và mong đợi một cái gì đó kỳ diệu xảy ra.

Về cơ bản, nó giúp ta tập trung vào cái gọi là Here and Now. Ngồi thiền trong lúc trời mưa đầu năm của miền Bắc Việt Nam, ta thấy ta như được nghe một bản nhạc nhẹ nhàng của thiên nhiên. Bản nhạc đó không chỉ là âm thanh, nó còn là mùi mát rượi của từng cơn gió, vuốt ve da thịt.

Plank

Plank cũng là một thứ nên tập luyện. Nó giúp body khoẻ mạnh hơn ở vai, bụng và chân. Đặc biệt, nó giúp ta cảm nhận được sense of time.